Tôi Đã Tình Cờ Trở Thành Phụ Huynh Montessori Thế Nào

Một trong những điểm đặc biệt của Montessori là giáo dục mang nguyên lý phổ quát. Không quan trọng đứa trẻ được sinh ra ở đâu, tất cả trẻ em đều có xu hướng phát triển tương tự nhau và nhiệm vụ của phương pháp Montessori chính là hỗ trợ sự phát triển này theo mọi mặt. Từ việc phát triển vận động chân tay cho tới nhận thức thông qua các giác quan, một đứa trẻ Montessori sẽ được trao cơ hội phát triển trí thông minh và khả năng của chúng trong môi trường đầy thách thức một cách tích cực, độc đáo.

Nhưng cách mà phương pháp này tiếp cận không chỉ dừng lại ở con trẻ, mà nó cũng sẽ ảnh hưởng tới chính bạn – những cha mẹ Montessori! Càng trở thành một cha mẹ Montessori đúng nghĩa, lại càng đem lại nhiều lợi ích hơn cho bạn và con của bạn. Hãy cùng xem những chia sẻ của Biddy McDermott – về việc cô đã tiếp cận với Montessori tình cờ ra sao và điều đó đã thay đổi cuộc đời của cô như thế nào…

Tôi trở thành một phụ huynh Montessori một cách khá tình cờ – mà thực tế thì, cuộc đời tôi giống như một chuỗi những sự việc thay đổi cuộc sống như vậy. Tôi phát hiện ra mình đang mang bầu đứa con thứ hai khi con trai đầu của tôi mới chỉ 8 tháng tuổi rưỡi, điều này khiến mọi người xung quanh tôi đều hoảng hốt “Cô ấy sẽ đương đầu thế nào??!”. Và, thay vì chấp nhận khó khăn, tôi lại cảm thấy lo lắng theo.

Tôi bắt đầu gọi khắp nơi chỉ cần có từ khoá liên quan là “trẻ” và cố gắng đăng ký danh sách chờ đi học cho con trai tôi. Chính trong lúc điên cuồng này, tôi đã tìm được một chương trình dành cho phụ huynh có con trong độ tuổi mới biết đi do một trường Montessori tại địa phương tổ chức. Với một người không được học hành đầy đủ như tôi, tôi nghĩ Montessori chỉ là một cách gọi khác của trường mẫu giáo, vì vậy tôi đã nhanh chóng gọi điện để đăng ký tên vào danh sách. Khi được mời tới trường để tham quan và quan sát dưới sự hướng dẫn để giúp đưa ra quyết định sáng suốt hơn, tôi đã rất ngạc nhiên “Chuyện gì vậy?” tôi đã nghĩ “Không phải họ chỉ cần tôi nộp tiền học thôi sao?” Và tôi đã bị thu hút và tiếp tục tham gia.

Chuyến tham quan đầu tiên của chúng tôi là một lớp học dành cho trẻ 3-6 tuổi và tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy những đứa nhỏ đang hết sức tập trung và gần như trật tự tuyệt đối khi gỡ khăn ra khỏi dây phơi quần áo và gấp chúng lại một cách cẩn thận. Có một cô bé đã ngồi rất lâu khi chúng tôi đang ngồi trong phòng quan sát, cô bé đang xếp chồng và sắp xếp những khối gỗ nhỏ theo thứ tự kích thước của chúng, và tự sửa lỗi khi làm sai. Thật ngạc nhiên làm sao! 

Ngay học kỳ sau, tôi đã đưa đứa con 14 tháng tuổi của mình tới lớp Montessori đầu tiên, với đầy sự mong chờ rằng đứa trẻ thiên tài ẩn sâu trong con sẽ được bộc lộ. Nhưng đó lại là một thảm hoạ! Con tôi bước đi lang thang trong khắp lớp học từ chỗ này sang chỗ khác, gắt gỏng với những đứa trẻ đang tập trung làm việc của mình, và giành bằng được món đồ từ chúng. Điều này hoàn toàn không nằm trong dự định của tôi! Tất cả những điều tôi nói đều dường như là những điều tồi tệ nhất; mọi phương pháp và tiếp cận mà tôi áp dụng đều hoàn toàn trái ngược so với những gì tôi nên làm. Chúng tôi trở về và cảm thấy hoàn toàn thất vọng (mặc dù con tôi không cảm thấy thất vọng cho lắm, và thích thú với bộ thìa bé đã giấu trong túi – vậy là chẳng có đứa trẻ thiên tài nào cả, mà là kẻ trộm thì đúng hơn!).

Nhưng chúng tôi đã quay lại vào tuần tiếp theo và thật may là chúng tôi đã kiên trì. Trong học kỳ thứ hai này, điều tuyệt vời đã xảy ra. Cậu bé của tôi đã trở thành người phục vụ cho hai cô bé 2 tuổi rưỡi khác. Trường xây dựng cả một hệ thống mà con tôi có thể tự chuẩn bị thức ăn,  trong khi những đứa trẻ khác cũng tự lấy đồ ăn và chia đều cho ba người, rồi ngồi xuống ăn cùng nhau. Sau đó con tôi sẽ dọn dẹp và cất đồ đi. Với các món ăn tiếp theo, tất cả đều được thực hiện mà không cần phải nhắc nhở gì cả. Nó yêu thích điều này và tôi cũng vậy.

Cuộc sống của tôi với tư cách là một phụ huynh Montessori đã bắt đầu một cách nghiêm túc. Càng tìm hiểu tôi lại càng muốn học nhiều hơn. Một trong những điều quan trọng là tôi cần dạy trẻ tự làm việc, hay đúng là hơn dạy chính tôi rằng trẻ muốn tự làm điều đó cho bản thân mình. Là một bà mẹ người Ailen vốn rất nuông chiều con trai, tôi dã trở nên quyết tâm trong việc không dành mọi thời gian để dọn dẹp cho đứa trẻ nữa.

Có một điều nữa thu hút tôi ở Montessori, đó là đưa ra cách tiếp cận khác về việc nuôi dạy và kỷ luật trẻ, thay vì biện pháp quen thuộc “trẻ hư thì phạt góc” mà các bà mẹ hay áp dụng. Tôi đã học được cách lắng nghe con cái, chuẩn bị môi trường, đối xử với trẻ bằng sự tôn trọng xứng đáng. Montessori đã giúp tôi thuận theo bản năng, để cởi mở và thành thực với con hơn và để con chỉ cho tôi biết chúng cần hoặc muốn gì. Tôi yêu cái cách mà mối quan hệ giữa chúng tôi đang phát triển. Tôi yêu niềm tin mà chúng tôi cùng xây dựng. Tôi mong chờ tới tương lai và việc chúng tôi sẽ sống và học tập cùng nhau ra sao, vì cả tôi và bé đều đang học không ngừng.

Đứa lớn của tôi đã chuyển từ lớp cho trẻ mới tập đi sang lớp 3-6 tuổi do đó cả hai chúng tôi lại bắt đầu tiến triển học tập hoàn toàn mới. Tôi vẫn sẽ còn bỡ ngỡ trong thời kỳ nuôi con trẻ và học làm mẹ này, nhưng tôi đã được khích lệ bởi suy nghĩa rằng, đến khi em trai hoặc em gái thứ sáu hoặc thứ bảy của con đi học, tôi đã là một phụ huynh Montessori hiểu biết hơn.

Biddy McDermott

(Bài viết được đăng tải trên bản tin AMI 2008-01, chuyên mục Cha Mẹ Montessori, được dịch và biên tập bởi dayconkieunhat.com)

Trả lời